'Giao thông ngày trở lại Thủ đô'

 

Ba giờ sáng mùng 7, chuông báo thức réo lên như tiếng gọi trở lại đời thực sau những ngày mơ màng bánh chưng, câu chúc và tiếng cười họ hàng. Tôi lồm cồm ngồi dậy trong cái mưa lạnh còn sót lại của đêm xuân, mắt cay xè vì thiếu ngủ. Ngoài sân, xe khách đã nổ máy chờ sẵn, ánh đèn vàng hắt lên màn sương mỏng khiến khung cảnh giống như một chuyến đi xa nào đó thời thơ bé.

Lên xe, tôi chọn ghế sát cửa sổ. Cả khoang xe nồng mùi chăn gối, mùi bánh kẹo và cả mùi Tết chưa kịp tan. Người nào cũng im lặng, gương mặt lơ mơ, tóc tai chưa kịp chải gọn. Có người vẫn mặc nguyên áo khoác như vừa rời khỏi bàn rượu tối qua. Xe lăn bánh, tiếng động cơ trầm đều như ru ngủ, nhưng chẳng ai ngủ nổi. Ai cũng biết chuyến đi này không phải chuyến du xuân, mà là chuyến trở lại guồng quay.

Ra khỏi nhà, những con đường quen thuộc lùi dần phía sau... tất cả chìm vào bóng tối. Tôi tựa đầu vào kính, nhìn bóng mình lẫn trong phản chiếu ngoài trời, chợt nhận ra cảm giác hụt hẫng rất quen - Tết đã hết thật rồi.

Trời sáng dần khi xe nhập vào dòng người đổ về thủ đô. Đến đoạn gần cửa ngõ, mọi thứ bắt đầu chậm lại. Hàng dài xe nối đuôi nhau như một con rắn khổng lồ trên mặt đường. Xe khách, xe con, xe máy, xe tải... chen chúc, nhích từng chút một. Tài xế thở dài, hành khách cũng thở dài. Không ai nói ra nhưng ai cũng nghĩ giống nhau ngày làm việc đầu tiên đang tiến gần mà bánh xe thì quay chậm như kim đồng hồ hết pin.

Tôi mở điện thoại xem giờ liên tục, dù biết nhìn bao nhiêu lần thì thời gian vẫn thế. Cơn buồn ngủ ập đến rồi tan đi vì tiếng còi xe inh ỏi. Ngoài cửa kính, gương mặt ai cũng mang vẻ sốt ruột. Có người tranh thủ chợp mắt, đầu gật gù theo nhịp phanh nhích - dừng. Có người gọi điện báo trễ, giọng nửa xin lỗi nửa bất lực.

Ngồi giữa dòng xe đông nườm nượp, tôi bỗng không nhớ nổi những ngày Tết vừa qua đã vui thế nào. Ký ức về bữa cơm sum họp, về tiếng pháo điện trẻ con đốt lép bép, về lời chúc đầu năm... như bị bỏ quên đâu đó phía sau quốc lộ. Trước mắt chỉ còn thực tại: kẹt xe, deadline, công việc, và nhịp sống thành phố đang chờ sẵn. Xe lại nhích thêm vài mét. Trời không có nắng, không khí nồm lất phất mưa càng khiến tôi sốt ruột.

Thật may mắn, tôi cũng đến kịp văn phòng trước giờ các lãnh đạo phát phong bao lì xì và một năm mới chính thức bắt đầu.

Độc giả Hoài An

Cập nhật tin tức công nghệ mới nhất tại fanpage Công nghệ & Cuộc sống